Doanh nhân Phạm Thị Mười: Uy tín là nền tảng trong phát triển kinh doanh

– “NHÂN – LỄ – NGHĨA- TRÍ – TÍN” là những phẩm chất của “Ngũ thường” trong Nho giáo… Chữ “Tín” nằm sau nhưng vô cùng quan trọng bởi, không giữ tín sẽ không có niềm tin, mất niềm tin thì không thể làm bất cứ việc gì. Chữ “tín” là nguyên tắc hàng đầu, là một trong những phẩm chất cốt yếu để hình thành nên nhân cách của một con người, đặc biệt là trong sản xuất – kinh doanh khi chúng ta đang đứng trước thềm hội nhập…”.

Đó là lời đầu cho cuộc trò chuyện của doanh nhân Phạm Thị Mười – Giám đốc Công ty TNHH Kỹ Thuật Lạnh Và Sản Xuất Tấm Cách Nhiệt Minh Phúc, số 115/3C Nguyễn Văn Bứa, Ấp 5, xã Xuân Thới Sơn, Huyện Hóc Môn, TP.HCM, chị bày tỏ tâm tư của mình giữa cuộc kinh doanh còn đầy chông gai biến động…

Tôi tìm chị vào một ngày thu đẹp nắng, Sài Gòn như choàng tỉnh sau cơn mưa mùa vội vã… những giọt cà phê đang tí tách thì điện thoại đổ chuông, một giọng nói truyền cảm cất lên: “Alo, chị đang đến..!”. Lại gần tôi là một phụ nữ mảnh mai nhưng đằm thắm, chị bắt tay tôi cười đôn hậu. Tôi vào chuyện với đề tài “viết về Phong cách doanh nhân”. Nhấp ngụm cà phê chị nói: “Tôi sinh ra trong một gia đình Cách Mạng, xưa, mẹ tôi là Du kích, bà từng hiến tuổi xuân cho cuộc chiến lớn lao của dân tộc… hình ảnh bà đã thắp sáng tâm hồn tôi trong suốt cuộc hành trình tìm sự nghiệp… Tôi ở Quảng Nam, quê nhà xưa nghèo lắm…! tuổi thơ tôi gắn liền với bờ mương vạt lúa, với dòng Thu Bồn quanh năm thao thiết chảy… Nhà đông chị em, ba mất sớm, thương mẹ gày mòn – một nắng hai sương nên ý trí trong tôi không ngừng chuyển động… Năm tháng trôi đi, giã biệt tuổi thơ, tốt nghiệp trường làng tôi vào học Cao đẳng Kinh tế – khoa Quản trị ở Sài Gòn… Đằng đẵng những tháng ngày sinh viên khó nhọc nhưng tôi không ngừng gieo cấy những hoài bão ước mơ đó là: “vượt khó vươn lên để thoát nghèo”. Mùa hè năm 1998 thì tốt nghiệp… Cầm tấm bằng trên tay, tôi như “con nai vàng ngơ ngác” giữa Sài Gòn hoa lệ mà khốc liệt đua chen…

Hồi ấy, Sinh viên ra trường khó xin việc, trừ khi gia đình quá điều kiện để tìm cách chen chân vào Nhà nước. Tuy nhiên, với đặc thù của ngành Kinh tế Thị trường thì với tôi là không thể chấp nhận “hưởng lương ngân sách” trong cái tư duy “sáng cắp ô đi tối cắp về…”. Với chuyên môn đã có và kỹ năng nhận thức cuộc đời, tôi trụ lại Sài Gòn để tìm kế sinh nhai… Những bước chân chập chững đường đời; những trải nghiệm gian lao; những vấp ngã và những trưởng thành đã cho tôi vô vàn ý niệm… Đến giữa tháng 10 năm 1998, tôi nhận lời mời từ một công ty Kinh doanh Kỹ thuật Lạnh Lê Sinh, tôi đảm nhiệm công việc Maketinh – một vị trí cầu nối liên kết giữa thương hiệu sản phẩm với thị trường, trọng trách ấy tôi hoàn thành ngoài mong đợi, để lại tình cảm sâu sắc trong lòng khách hàng và đối tác gần xa…”

 “Với tôi, lao động còn là một nhu cầu văn hóa, lao động là khởi nguồn của hạnh phúc tình yêu…

Ngày ấy anh xã và tôi cùng làm một công ty, anh là kỹ sư chuyên ngành Điện lạnh – là người Quản lý cao nhất của công ty. Thấy tôi chăm chỉ sách đèn, miệt mài công việc nên anh ấn tượng và thiện cảm. Những kế hoạch và đề án như: phát triển thương hiệu, mở rộng thị phần, nghiên cứu những nguyên nhân thành bại của một sản phẩm thì anh thường mang đến để cùng tôi bàn thảo. Là nhân viên, tôi vinh dự vì điều đó. Thời gian bên nhau, chúng tôi say sưa và thành công nhiều ý tưởng, thế là… tình duyên bắt đầu từ đấy…

Anh là Lê Khắc Sinh – anh quê ở Quảng Trị – vùng đất của Vĩ tuyến 17, của những năm mịt mùng khói đạn chiến tranh… Anh hơn tôi 3 tuổi, tính tình trầm lặng, quyết đoán, biết chia sẻ yêu thương và gần gũi cộng đồng… Ngày mới quen, anh nói: “Kỹ thuật lạnh ra đời cách đây hàng thế kỷ, ngày nay, con người đã phổ biến nó trong nhiều lĩnh vực như: chế biến và bảo quản thực phẩm; công nghiệp hoá chất, công nghiệp rượu bia; công nghiệp sinh học; sấy nhiệt độ thấp; xây dựng; dầu mỏ; y học và vô vàn công việc khác… Kỹ thuật Lạnh, hiện là một nhu cầu thiết yếu với cộng đồng bởi vỏ trái đất đang bị nóng dần, nhiệt độ của nhiều quốc gia ngày một tăng, đặc biệt là những quốc gia vùng nhiệt đới… Tuy nhiên, để sản xuất ra những sản phẩm lạnh uy tín thì chúng ta phải có một trái tim ấm nóng và một tư duy rộng mở… biết hy sinh, chia sẻ với cộng đồng thì thương hiệu mới thanh cao, hoạch phát, trường tồn…”.

Cảm ngộ tình cảm và tư chất của nhau để rồi… không biết tự khi nào mà hai trái tim hòa chung nhịp đập… Anh ngập ngừng trao hoa, thắm thiết cầu hôn, tôi nghẹn ngào thổn thức nhận lời, mùa xuân ấy chúng tôi tổ chức Lễ Trăm Năm giữa bộn bề của bao khó khăn công việc… năm đó là năm 2000 – mốc son của thế kỷ hai mươi và cũng là khởi đầu cho thiên kỷ mới”…

PV: Thương hiệu “Tấm Cách Nhiệt Minh Phúc” chị khởi phát năm nào?

Doanh nhân Phạm Thị Mười: “Nước ta khí hậu 3 miền Bắc – Trung – Nam, chia thành 2 vùng nhiệt đới và ôn đới”; Bắc và Bắc -Trung bộ là ôn đới bởi, bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông; miền Nam có Nam – Trung Bộ là nhiệt đới bởi, mỗi năm hai mùa mưa nắng… Tuy nhiên, với sự biến đổi khí hậu thì thời tiết của Việt Nam không còn quy thuận nữa… Hằng năm chỉ còn “mưa tuôn – nắng cháy và buốt lạnh thấu sương”. Mùa Đông và mùa Xuân đang bị héo dần như “cơn khát”… Những mùa hè đổ lửa, nắng nóng đến tàn nhẫn, nắng như thiêu đốt con người và vạn vật…

Để đối phó với khí hậu, thị trường Việt Nam đã xuất hiện sản phẩm “vật liệu chống nóng” bắt đầu từ khoảng những năm 2000 đó là, những tấm Inox; tôn mạ màu, ép liền với xốp để chống nóng và cách nhiệt. Sản phẩm chuyên dùng cho kho lạnh, văn phòng nhà xưởng, vách ngăn, nhà dân dụng… Tính ưu việt của nó là: Lắp đặt nhanh; tái sử dụng tốt, tiết kiệm thời gian thi công; giảm hao tốn điện; chống nóng; chống cháy; chống ồn; độ bền cao, phù hợp cho những công trình Kỹ thuật lạnh – một lĩnh vực mà chúng tôi đã có… Trên cơ sở đó, năm 2013 tôi sản xuất thêm “Tấm cách nhiệt” để phối hợp và tương hỗ cho những công trình Kỹ thuật lạnh mà công ty đang hoạt động. Tấm cách nhiệt Panel của Minh Phúc thuộc chuỗi công đoạn khép kín cho những công trình “Kỹ thuật Lạnh Lê Sinh”.

Sau những đêm dài cân nhắc, đặt kết quả cho bài toán sản xuất kinh doanh; chọn ngày lành tháng tốt, chị thành lập và khai trương công ty. Hôm ấy một sớm mùa đông hửng nắng, ngày 1 tháng 12 năm 2013 – toàn thể anh em công nhân viên cùng đối tác và thân hữu gần xa, ai ai cũng phấp phỏng đón chờ… Bấm nút cầu giao, khởi động dây truyền, những cỗ máy từ từ chuyển động, những miếng tôn cứ nối nhau đi qua từng công đoạn: Cán sóng; ép tôn; Phun keo rồi chạy theo băng truyền qua hệ thống Cắt… Tất cả trơn tru, bóng loáng và ngoạn mục như một thước phim… Mọi người xúm xít, mâm mê, những ánh mắt cứ đổ dồn vào từng sản phẩm rồi xiết tay nhau ồ lên trong niềm vui vô hạn… “Tấm Cách Nhiệt Minh Phúc” chính thức ra đời và được thị trường nức lòng đón nhận.

Sau đó, chị thiết lập mạng lưới cơ sở và đại lý phân phối toàn quốc, các chiến dịch quảng bá, truyền thông, chăm sóc khách hàng liên tục được tung ra để nắm bắt và đáp ứng nhu cầu thị trường từ những điều nhỏ nhất. Không lâu sau, những đại công trình liên tục ký kết hợp đồng, mua và lắp đặt sản phẩm của Minh Phúc như: Trụ sở Ngân hàng Sacombank, Bệnh viện Triều An, Nhà kho thuốc lá Cty CP Đồng Việt Thành, Kho sữa của Cty Vinamilk, Kho lạnh rau xuất khẩu của Cty TNHH Rau Quả Khang Thịnh, Cty Thực Phẩm Orion Vina, Nhà Sundo Bình Dương, Phòng sản xuất Mỹ Phẩm tiêu chuẩn GMP, C.GMP…

Bước sang năm 2014, chị xuất khẩu sang một số nước Đông Nam Á, thị trường Mỹ và một số nước châu Âu. Những container sản phẩm Cách Nhiệt Minh Phúc lại công du sang xứ sở bên kia bán cầu được quốc tế đánh giá cao cho sự nỗ lực của ngành công nghiệp Việt Nam.

Một thập kỷ sắp trôi qua, Minh Phúc đã không ngừng đột phá đầu tư và phát triển. Kế hoạch và lộ trình cho những chu kỳ tới, Minh Phúc sẽ mở rộng thị trường xuất khẩu bằng những triển lãm hội chợ và tổ chức những sự kiện quảng bá cho “Tấm Cách nhiệt Minh Phúc” được ngày càng hiên ngang ra biển lớn…

PV: Theo chị, thế nào là quyền lợi của một tổ chức kinh tế?

Doanh nhân Phạm Thị Mười: “Quyền lợi của người quản lý phải ẩn chứa quyền lợi của người lao động, của cộng đồng và ngược lại” và: “thành quả lao động là dùng để chăm lo, vun đắp cho gia đình, cho xã hội, cho cộng đồng và những người còn đang nghèo khó”.

PV: Để có thương hiệu ngày nay, chị tâm niệm gì?

Doanh nhân Phạm Thị Mười:“Khởi nghiệp nào cũng lắm chông gai – thành bại nhưng khi thành công thương hiệu thì là mở cửa bình minh. Muốn thành công, trước hết, chất lượng sản phẩm phải uy tín; văn hóa doanh nghiệp phải thanh cao, sản xuất phải an toàn cho sức khỏe cộng đồng; phát triển kinh doanh phải bền vững để bảo vệ môi trường… và đặc biệt, muốn thành công thì phải thực hành chữ “Tín” vì chữ tín quyết định niềm tin của thị trường với sản phẩm và thương hiệu của mình…

Cảm ơn chị về cuộc trò chuyện này!

Bích Liên